Thì thầm bên bàn phím - 20 rồi. Tiếp tục yêu đi chứ. Yêu để không phải lãng phí tuổi trẻ vì một kẻ không đáng. Ai rồi cũng sẽ có một bến đỗ của riêng mình... Và rồi những yêu thương khờ dại này của tuổi trẻ sẽ là những ký ức không bao giờ quên trong cuộc đời của mỗi con người.....
Anh- ly cà phê đắng ngắt của đời em.Anh đến và đi như mùi hương của cà phê vậy. Thơm ngát. Kích thích giác quan của con người.Nhưng cũng nhanh tan biến. Những tưởng em đã tìm được một nửa trọn vẹn của đời mình nhưng kết cục thì sao chứ? Là do em quá ảo tưởng hay anh ngụy trang quá kỹ?
Em đã từng rất thích uống cà phê. Em yêu cái mùi hương ấy đến lạ.Cũng vì thế mà em đã gặp anh- một con người cùng sở thích giống em. Và rồi ta bất chợt yêu nhau. Như một lẽ đương nhiên, cái gì bất ngờ cũng không tồn tại được lâu, ta lại rời xa nhau. Mỗi người đều chọn cho mình một lối đi riêng- một con đường mà không còn hình bóng của người kia nữa. Ly cà phê tình yêu theo đó cũng rạn nứt. Em chông chênh. Em chật vật. Ngỡ ngàng. Tình yêu đẹp ngày nào em vẫn tôn thờ đã biến đâu mất rồi? Tất cả như một giấc mơ vậy. Em chưa muốn tỉnh lại đâu. Em chỉ muốn mơ mãi giấc mơ ấy thôi. Làm ơn đi.Đừng đánh thức em dậy được không?
Cái ngày anh nói lời chia tay em, trời đẹp lắm, cao và xanh lắm. Nhưng sao cuộc sống của em lại tràn ngập một màu đen vậy? Tại sao lại như thế chứ? Không phải chúng ta đã từng rất hạnh phúc hay sao? Không phải chúng ta đã hứa ở bên nhau suốt đời sao? Cái kế hoạch tương lai mà cả hai chúng ta cùng vẽ ra, tất cả chỉ là ảo thôi sao?
“- Mình chia tay đi em?
20 rồi. Tiếp tục yêu đi chứ. Yêu để không phải lãng phí tuổi trẻ vì một kẻ không đáng. Ai rồi cũng sẽ có một bến đỗ của riêng mình... Và rồi những yêu thương khờ dại này của tuổi trẻ sẽ là những ký ức không bao giờ quên trong cuộc đời của mỗi con người.....